Số 184  -   Tháng  11 - 2001

Phải Ðóng Tiền Xây Nhà Thờ Sao?

Dear Lệ Vũ,

Em có một chuyện muốn nhờ Lệ Vũ giúp giải quyết. Số là giáo xứ em cư ngụ đang quyên tiền để xây nhà thờ. Các người lớn bảo em đóng tiền nhưng em bất mãn quá. Em mới 27 tuổi, ra trường đi làm được vài năm mà biểu em đóng thì sao được chớ. Em cần phải sắm sửa cho mình kẻo chúng bạn cười chê. Nói thiệt với Lệ Vũ, em có hiếu với ba mẹ lắm. Em mới sắm cho ba mẹ một chiếc xe mới nữa đó. Còn chuyện nhà thờ, em nghĩ người lớn phải có trách nhiệm lo chuyện đó. Chứ ai cũng cho mình là "bà goá" trong Phúc âm rồi bảo em đóng, em đâu có ngu. Không phải em chê, nhưng nhà thờ Việt Nam mùa hè nóng lắm. Như vậy mà em vẫn hy sinh đi nhà thờ VN, chứ không đi nhà thờ Mỹ cho mát mẻ, sạch sẽ như các anh chị khác. Em mong Lệ Vũ có câu trả lời cho người lớn giùm em. Xin Chúa chúc lành cho Lệ Vũ nhiều.

Người Biết Buồn, Texas

ÐÁP: Người em biết buồn ở tiểu bang Texas thân mến,

Chúa ơi! Biện luận cái kiểu "mồm loa mép dãi" như em mà không trở thành luật sư Vũ nghĩ cũng hơi uổng cho cái tài "lý luận theo kiểu ăn người" của em đó. Nói thật lòng, em đừng buồn nghe: Em năm nay 27 tuổi, ra trường đi làm vài năm rồi mà "vưỡn" còn tự xưng "mình còn bé" thì không ai chịu nổi đâu. Ðúng là nói chuyện "ruồi bu." Theo Vũ, 27 tuổi có thể được xem như còn bé, còn trẻ để trở thành bà nội, bà ngoại hay mẹ bề trên nhà dòng còn tạm chấp nhận được; ngược lại, chừng đó tuổi rồi mà vẫn còn tưởng mình bé bỏng thơ ngây thì đúng là "bé cái lầm" đó! Báo động em chút: Vài năm nữa chưa có ai rước em về thì buồn lắm đó nghe! Trai gái gì cũng vậy, càng lớn tuổi càng khó kiếm chồng, kiếm vợ. Các cụ dạy rằng:

"Gái có chồng như gông đeo cổ

Gái không chồng như phản gỗ long đinh

Phản long đinh anh còn đóng được,

Gái không chồng chạy ngược, chạy xuôi,

Không chồng khổ lắm chị em ơi!

Vũ khuyên em nên đánh tiếng tuyển phu ngay, càng sớm càng tốt trước khi quá trễ để khỏi bị mang tiếng là "old maid," buồn lắm em ơi!

Chuyện đóng góp cho nhà thờ, xứ đạo là chuyện chung, là trách nhiệm và bổn phận của mỗi giáo dân cư ngụ trong họ đạo. Xứ đạo giàu hay nghèo, phồn thịnh hay suy tàn đều do công sức, sự đóng góp của giáo dân mà ra. Xứ đạo Mỹ giàu vì giáo dân Mỹ có lòng chung và tinh thần trách nhiệm cao mới được như vậy. Sẽ chẳng có xứ đạo, nhà thờ nào có thể giàu được nếu mọi người trong giáo xứ đều chạy trốn trách nhiệm, lý luận theo kiểu "ăn người, ở đậu" như em. Không có xứ đạo nào mà không cần đến sự đóng góp của giáo dân hết. Nhà thờ Mỹ mát mẻ, sạch sẽ, đẹp đẽ, có tổ chức là do tiền công đức của giáo dân để cha sở có đủ khả năng thanh toán các khoản tiền đó. Bằng không, nhà thờ cũng phải đóng cửa vì không có tiền để trang trải các chi phí cần thiết. Nhà thờ, họ đạo cũng tựa như nhà em ở, hằng trăm thứ bill khác nhau cần phải trả hằng tháng, có đủ tiền mới operate được.

Cá nhân em đã ra trường đi làm vài năm rồi, không thể vì bất cứ lý do nào tìm cách "back off," trốn trách nhiệm được nữa. Nghĩ cũng buồn cười: Nhiều người chỉ đóng góp dăm ba đồng vào nhà thờ rồi việc chung nhà thờ thì tiếc lên tiếc xuống, trong khi đó rượu bia họ mua hàng két về nhậu cuối tuần chẳng thấy than tiếc tiền, tiếc bạc gì cả. Nhiều người còn cảm thấy hãnh diện, đem đi khoe khoang về sự hoang phí của mình vì đã dám bỏ ra vài trăm mua rượu mắc tiền để uống, hay vài ngàn mua bóp đầm đẹp "không ai có" cầm cho sướng tay. Hằng ngay cầu xin Chúa cho được "hằng ngày dùng đủ," khi có đủ rồi thì lại muốn có thêm. Nhiều khi có thể vô tình, hoặc cố ý trở thành kẻ bội ơn với Chúa. Mong em sớm hết buồn và đừng khi nào trở thành kẻ bội ơn hay keo kiệt với Chúa, với cộng đồng xã hội. Chúa chẳng khi nào để thiệt cho những ai có lòng hảo tâm với Ngài đâu. Bởi vậy đừng sợ lỗ nghe. Thân mến.

___________________________________________________________________

Em Muốn Chết Quá!

Em biết Lệ Vũ "is a good problem solver, and now you solve mine." Số là như vầy, em là đứa em út ở trong nhà. Em đã lớn rồi mà những người chị của em cứ "treat me like a baby." "When I do something wrong," họ la em. Còn khi nào mà em làm chuyện gì đúng họ vẫn cứ chửi em như thường. Em có cảm tưởng mình là "foster kid." Khi mà em làm sai thì nói là em "immature." "I really hate them." Lệ Vũ nghĩ em có nên rời khỏi nhà không? Em nghe nhiều người nói nước Mỹ là nước "freedom," cho nên em muốn làm gì thì làm. Em muốn Lệ Vũ "tell me why they hate me so much." Lệ Vũ có chiêu gì để dạy em làm sao cho họ khỏi ghét em nữa được không? "Thanks for reading this letter. You are my wonderful solver."

Người Em Không Tên Ở Miền Xa

ÐÁP: Người em không tên ở miền xa, không ghi địa chỉ,

Gia đình tựa như một cộng đồng, xã hội thu nhỏ. Sống chung đụng với nhau thế nào cũng có những xung đột, va chạm, và điều này không sao tránh khỏi. Mỗi người một ý, một tính, ai cũng tự cho rằng mình đúng hơn người khác; ít ai chịu lép vế lắm. Trong gia đình, sự liên hệ bố mẹ với con cái, vợ chồng với nhau còn xảy ra nhiều vấn đề phức tap huống gì anh chị em với nhau. Vũ nghĩ: "You donít really hate them as you said" đâu. Tại bực mình mà em nói ra cho hả giận thôi phải không?

Ðể giải quyết vấn đề của em, Lệ Vũ đề nghị em và các bà chị nên có một buổi họp mặt, nói ra những uất ức của mình. Tụi em có thể nhờ bố mẹ hay người lớn tuổi nào đó giữ chức vụ moderator, điều khiển buổi nói chuyện này để không ai có quyền lấn lướt, chèn ép người khác. Ðặt ra căn bản giúp cho mọi người hiểu: mục đích của buổi nói chuyện là tìm ra chân lý, sự thật để tạo sự thông cảm, chứ không phải ăn thua nhau hoặc "chúng tao là chị, chúng tao phải hơn mày, mày là em, mày phải nghe lời chúng tao." Sống ở nước dân chủ, mình nên thực tập tinh thần dân chủ, ít ra trong cách giải quyết một số vấn đề thông thường xảy ra hằng ngày. Không cùng quan điểm với nhau nhưng vẫn có thể yêu thương và kính trọng nhau trong tinh thần bác ái vị tha của Chúa. Tinh thần dân chủ theo nghĩa của nó sẽ giúp ta bỏ tính độc tài, nhìn ra được bài học Chúa dạy: Mọi người là anh chị em với nhau cho dù khác biệt màu da, chủng tộc, văn hoá, ngôn ngữ... Ngay cả quân thù cũng là người như ta! Dĩ nhiên, đây không phải là điều dễ thực hiện, nhưng theo Chúa, mỗi người chúng ta đều phải cố gắng hết sức thi hành. Theo Chúa không dễ, nên chính vì vậy Ngài mới warning: "Ai muốn theo Ta, hãy bỏ hết mọi sự, vác thánh giá theo Ta..."

Lệ Vũ muốn nhắc em thêm một điều, "freedom" dù ở Mỹ hay bất cứ đâu không có nghĩa là muốn làm gì thì làm. Mọi thứ đều có giá của nó mà mỗi người dùng đều phải trả cách này hay cách khác. Bao nhiêu tiền nhân, anh hùng đã đổ máu, dâng hiến đời mình cho hai chữ "tự do." Ngày cả "freedom" đâu có free! Freedom cũng tựa như đại dương, biển cả. Nó chỉ tốt cho những ai biết bơi lội giỏi, hiểu biết về mực thủy triều lên xuống. Ngược lại, nó cũng trở thành mồ chôn cho biết bao kẻ tự nghĩ "Ấy, ra biển rồi muốn làm gì thì làm!" Thân chúc em vui, khoẻ và chịu khó học hành.

__________________________________________________________________

Làm Sao Giữ Ðược Tình Bạn Lâu Dài?

Lệ Vũ thân mến,

Em năm nay 18 tuổi và mới ra trung học. Vừa qua, em có đi Texas chơi và dự đám cưới một người bạn. Tình cờ em gặp được một anh chàng trông có vẻ khiêm tốn và lịch sự lắm. Theo như em biết thì anh ấy có để ý và mến em nữa. Còn em thì coi anh ấy như bạn. Chúng em bây giờ liên lạc qua email và phone. Nhưng em muốn làm thế nào để giữ được tình bạn bè lâu bền và không đề cập tới chuyện "boyfriend and girlfriend." Xin Lệ Vũ giải đáp cho người em vô tư này.

Ẩn Danh, Xứ Lạnh Michigan

ÐÁP: Người em ẩn danh của miền xứ lạnh Michigan thân mến,

Well, to me honesty is the best policy. Just tell him: you want to be his friend no more or less!!! At your age, you are not ready for any biger commitment yet. Lệ Vũ tin nếu anh ta thật sự khiêm tốn, và lịch sự như em nhận xét, anh ta sẽ respect your wish and wait. Good luck and best wishes. Thân mến.

_______________________________________________________________

Tell Me Why?

Dear Le Vu,

My name is Taly, 16 years old, và thích một người tên là Tommy, 17 years old. We are going along gần được 5 tháng rồi. Nhưng cách đây 1 tháng, Tommy không còn gọi phone nữa. Sau đó, có một lần he asked me to go out with him. While we were on our way to the park, Tommy held my hands and asked me to promise him not to call him on the phone again bởi vì ba má Tommy rất là khó. So, Iíve been missing him a lot. Then, one day Taly tried to call his house and he picked up the phone. But he did not say a word. Taly hỏi him là bây giờ mình nên chia tay hay sao nhưng he cũng không nói một lời. Taly miss him so much nhưng có lẽ Tommy có điều gì không dám nói ra. Taly buồn lắm và không hiểu Tommy còn thích Taly nữa hay không. Lệ Vũ ơi, he có còn loves me nữa hay không? Thank Lệ Vũ a lot.

Taly, NC

ÐÁP: Dear Taly,

Of course youíve said because you loved him and he didnít love you back (at least the way you wanted it). But what else can you do? Yes, he did have a feeling for you at first, but then he realized that he is so young to have a long term relationship with anyone so he backed off! Well, respecting his wish, and moving on with your life. I am sure with time and prayer, you will get over him soon. I donít want to be rude but I do agree with Tommy and his parentsí requests. You are both too young to have a serious relationship. Just wait few more years. Even after college, it is not too late either. God bless. Thân mến.

 


Home | Nguyet SanTuoi Biet Buon
E-mail Le Vu: levu@cuuthe.com