Số 194  -   Tháng 9 - 2002

Trong Lòng Em Chỉ Yêu Có Một Người!

Lệ Vũ mến, trước đây 5 năm em có yêu một người. Không được bao lâu vì hoàn cảnh gia đình người ấy phải đi tiểu bang khác. Cô ta rất thương em nên chúng em vẫn liên lạc hằng tuần. Trước đây 3 năm em có đến thăm và cô ta rât vui mừng. Cô ta nói em ở lại để hằng tuần có thể gặp nhau, nhưng vì cuộc sống em không thể ở lại. Hơn nữa khổ cho chúng em là má cô ta rất khó tính, vì thế cô ta không cho em đến nhà thăm; điều này em rất hiểu. Cô ta rất có hiếu với gia đình. Nếu em đến nhà sẽ làm cô ta khó xử. Mỗi lần cô ta muốn nói chuyện với gia đình về chuyện của chúng em thì gia đình lại làm cho cô không được vui. Dầu vậy trong lòng của cô ta chỉ có em mà thôi. Lần sau đến thăm cô ta em không cho biết trước, vì muốn gây ngạc nhiên. Không ngờ khi em đến cô ta bận việc không có nhà, và gia đình nhất định không mở cửa cho em vào. Khi cô về và biết chuyện mới gọi điện thoại chỗ này chỗ kia để tìm em, thật tội nghiệp! Em không hay biết gì cả. Cuối cùng cô ta gọi được em. Em kể lại cho cô ta mọi chuyện. Cô ta rất đau lòng. Vì gia đình của cô ta, em không thể tiếp tục như thế, nên em chia tay với cô ta. Nhưng đến bây giờ không hiểu tại sao trong lòng em vẫn luôn chỉ có một mình cô ta thôi. xin Lệ Vũ giải thích giúp em và cho mấy lời khuyên. Cám ơn.

Vô Danh, Denver

ÐÁP: Người Em tên Vô Danh xứ lạnh Denver thân mến,

"Có công mài sắt có ngày nên kim," nếu thật lòng cậu em và cô ấy yêu nhau, khuyên em không nên nản lòng về chuyện cản trở của gia đình cô ta. Kinh nghiệm sống dạy cho ta 1 điều: chuyên gì càng dễ càng mau chán. Ðiều gì khó, mình cố gắng vượt qua được các trở ngại, để đi đến thành công mới quí chứ.

Lệ Vũ khuyên cậu em và cô ta nên ngồi lại để tìm ra lý do tại sao gia đình cô ấy không chấp nhận mối tình giữa em và cô ta. Tụi em còn quá nhỏ để tính chuyện serious? Em và cô ấy còn đang đi học, chưa có công ăn việc làm bảo đảm tương lai? Em đã vô tình làm hay nói điều gì khiến nhà cô ta phật lòng? vv. Khi tìm ra lý do, Lệ Vũ tin chuyện của tui em dù khó cách mấy đều có thể giải quyết được.

Khuyên cậu em Vô Danh đừng nản lòng. Cuộc đời nếu cứ khi gặp khó mình nản lòng, rút lui sẽ chẳng khi nào mình thực hiện được việc lớn. Mỗi người từ thể xác đến tinh thần, cần được tôi luyện, trải qua thử thách khó khăn mới trưởng thành, nên người. Những kẻ sống ở đời mà sợ khổ sợ khó chẳng còn gì nản hởn. Trường hợp của cậu em, bước vào yêu mới gặp trở ngại chút xíu đó đã nản lòng, tính bỏ cuộc, mai mốt phải đương đầu với những khó khăn phức tạp hơn, cậu em sẽ phản ứng ra sau?

Hãy cầu nguyện hằng ngày xin Chúa ban cho cậu em có đủ sáng suốt, sức mạnh vượt qua những khó khăn tụi em đang gặp. Thật lòng hai đứa yêu nhau, Lệ Vũ tin, cùng với lời cầu nguyện, không có gì phá vỡ được tình yêu của hai em. Thân mến.

____________________________________________________________

Em Hơi Thắc Mắc...

Lệ Vũ thân mến, em tên là Mỹ Chi và được 15 tuổi. Ðây là lần đầu tiên em viết thư cho Lệ Vũ. Em đã đọc "Tuổi Biết Buồn" đã lâu lắm rồi. Em thích đọc "Tuổi biết Buồn" tại vì Lệ Vũ dùng trí khôn để giúp cho người cần "help" (Am I making any sense?) Em có mấy câu hỏi xin Lệ Vũ vui lòng trả lời cho em: Mỗi ngày Lệ Vũ nhận được bao nhiêu lá thư? Khi Lệ Vũ đọc một lá thư buồn, thì Lệ Vũ có buồn không? Tại sao "column" của Lệ Vũ gọi là "Tuổi Biết Buồn"? Em ra thích giúp cho bạn bè. Em thấy Lệ vũ cũng thích giúp cho người khác luôn, có phải không Lệ Vũ? Em mong là Lệ Vũ trả lời những câu hỏi của em, và nếu Lệ Vũ không trả lời em, thì em sẽ viết thơ cho Lệ Vũ đến khi nào Lệ Vũ trả lời em mới thôi. "Gotta go!" Mến!

Mỹ Chi, MS

ÐÁP: Trả lời cô em hơi thắc mắc tên Mỹ Chi, MS.

Mỹ chi không những thắc mắc hơi nhiều, còn kèm thêm xí xọn không ít nữa đấy. Này nhé, em viết cho Lệ Vũ chưa được nửa trang giấy, mà có những 5 câu hỏi lận! Sao không thêm vài câu nữa cho đủ chục luôn. Ðầu óc thương mại như vậy chắc em phải có bà con gần với mấy ông Tàu chợ Lớn hay Hồng Kông rồi đó. Ðể chiều lòng em, Lệ Vũ xin lần lượt trả lời các câu em hỏi:

Trung bình hàng tháng, Lệ Vũ nhận được từ 15 đến 20 lá thư ở khắp nơi trên thế giới.

Khi đọc những lá thư buồn, dĩ nhiên Lệ Vũ buồn chứ em. Nhiều khi còn rơi nước mắt nữa đó. Nhưng đước 1 điều thư về TBB phần nhiều vui hoặc buồn không đến nỗi nên Lệ Vũ đỡ phải mua Kleenex lau nước mắt.

Mục "Tuổi Biết Buồn" lấy từ tên 1 bài hát do nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác. Lệ Vũ nghe Thái Hiền hát 1 lần rồi thích luôn. Chọn tên này vì thấy bài hát hợp với chủ đề của TBB. Theo dõi mục này thường xuyên chắc em thấy, đa số các câu hỏi, những thắc mắc đều nằm trong lứa tuổi từ mười mấy đến 30 trở lại, dù mấy năm gần đây, Lệ Vũ nhận được nhiều thư của những người lớn tuổi. Thật ra độc giả của TBB không có hạn định tuổi tác nào hết. Còn yêu, còn thở, còn buồn đều có thể có thể thuộc vào TBB như thường.

Lệ Vũ tin, mỗi người đều có bổn phận phải giúp đỡ người khác với khả năng, tài sức của mình. Chúa dạy ."..càng nhận nhiều càng phải cho đi nhiều." Chúa hiện diện ở trong mỗi anh chị em chúng ta. Ðiều gì ta làm giúp đỡ kẻ khác chính là điều ta đang giúp đỡ Chúa. Làm điều lành hay giúp đỡ người khác cũng là cách tu tâm, tích đức cho chính bản thân mình. Ở đời mình gieo hạt nào sẽ gặt quả đó em ạ. Làm lành sẽ gặp điều lành, làm dữ sẽ gặp điều dữ.

Lệ Vũ đã làm xong bổn phận, trả lời các câu thắc mắc của em. mong em vui và mau hết thắc mắc. "Well...gota go." Thanks.

_______________________________________________________________

Am I Just A Natural Born Bad Person?

Dear Lệ Vũ, I am 17 years old, going on 18. Two years ago I got arrested for shoplifting. I know, itís bad and wrong. At that time, I was not thinking straight. My parents are extreme strict. They donít want me to associate with any of my friends. They get suspicious of everything I do. They invade my privacy. They just smother me so much. I know they love me, but Iíd like for them to give me a little freedom so that I could be and do thing like other "normal" people. I always tell them: "Itís America. Society is different, therefore you gotta compromise." But they always think they are right, that the Vietnamese way is always right. Itís Vietnam no more. I know I am a Vietnamese, but the culture clash is just unbearable. I want to compromise with my parents but they donít want to change. Do you understand? When my parents found out about the arrest, of course, I got into big trouble. When things come back to normal pretty much, then I got caught doing other things, until I just couldnít take it. So one night I decided to go kill myself. My parents stop me. They are more suspicious of me, even for things I didnít do. I become rebellious. I and my sister sneaked out one night to go to a friendís party at 11PM. Our parents caught us. I would think this is the climax of all. I am leaving for college in 4 months, so I wish I could patch things up. My family has so many problems. Iíd think itís because of me. I am the bad influence. I donít understand why I do things the way I do but...I donít know. Iím totally confused. Ther is no way my parents would listen to me. I told them I didnít want to hurt them and sincerely love them deep in my heart but theyíre always accusing me of trying to kill them by making them worry so much. I donít know what to do... I just want to forget about everything and go on but my parents donít want to drop it. I could say Iím selfish person. Iím sorry. I tried changing but itís so hard. Itís like a bad habit. Now my parents donít want to work together, so should I just go on living like this? I donít know what to say to them?

I have a younger sister. Everytime I got into trouble, I pretty much pull her along. Sheís my stepsister. My stepdad tells her and everyone else not to talk to me or play with me. I get hurt. I donít know what to say or do, who to turn to. Help me. Iím confused. I know what youíd probably say...You might say: "Stay out of trouble. Say sorry to your parents. Talk to a priest..." Believe me, I did all that and it didínt work. Am I just a natural born bad person? I believe there is a God but I donít believe purely in Him. So many of us young people turn away from God because of the hardship of life. Thatís where I am. No matter what, I just donít believe truly in "that" God. Why does he let bad things happen? Why is he not there? I guess I have to find out for myself. For now I honestly canít say I believe in him and I am sorry. I just lost all hope. Thank you for your time and reply.

Kat, TX

ÐÁP: Dear Kat, Texas

Thanks for your long letter. Maybe you will think I am not on your side in respoding to you, but I just want to use "common sense" to make sense to you.

You wrote ."..Iíd like for them to give me a little freedom so that I could be and do thing like other Ďnormalí people." What do you mean by "normal"? To me, a normal person is a person who tries to do the right things, avoid wrong things and treat other people just like the way you want them to treat her (him). How can you want your parents to treat you normal when youíre behaved and act not normal! Even you admitted that many times you knew itís wrong and bad, but you still did it! To me, it is not just ignorance, but itís foolish. Regardless of the different cultures, I believe that if you want people to respect you, you have to respect yourself first, and always blame yourself first before you blame anyone else.

Kat, youíre also very contradicting in what you said. How can you expect to be a better person without a will to change? You wrote: ."..I could say I am a selfish person. I am sorry. I tried changing but itís so hard..." Well, no one says change is easy, but " while it is possible to change without improving, it is impossible to improve without changing," and thatís a fact! Bad habits are hard to break, but how can you get a sun tan if you continue to live in a cave? or how can you get fresh air if you still want to stay in a cat house? You said: "I donít understand why I do things the way I do..." To me, itís very easy to understandóyou refused to use your mind to think, to have common sense. As people say: "A mind is a terrible thing to waste." Refusing to use your mind, you are wasting the most precious gift that God gives to you.

I donít think you believe there is no God. But you donít want to believe in God as who He is. You just want to believe in a God who can fit in your needs, in your conveniences. Believe me, you are not the first one to think that way, many people today are just like you. Theyíre shopping around for a God who could bring them money, fames, pleasures, and quick solutions to their problems. In other words, they donít allow God to be Who He is, but they want to make Him a servant. They want God to be a computer, or a Coke machine, you put in few quarters, youíll get what you want.

"Free will" is the most wonderful gift that God gives to humans. God allows bad and good things flowing in life so that humans could have a chance to use their free will. In helping us to make right choice, God gives us the Bible, the 10 commandments. He taught us to do good and avoid evil, to love one another, to treat others the way we want to be treated, etc. How many of us really try to do it? Because of our selfishness, one way or other, weíre always breaking these laws. When one person breaks a law, others will be affected by its consequences. No man is an island. Whatever we do will affect others (more or less). A good example is your own family now. What you did affected on your whole family, your mom, your dad, your sister, and even yourself. Youíre all suffered.

Our lives are as they are because of the choices we and other people make. Our choices affect not only ourselves but others; their choices affect not only them but us. God has made it possible for us to benefit from having to undergo the unpleasant results of bad choicesóNo one likes sufferingóItís like garbage. Itís doesnít smell good. But it makes good fertilizer. Itís so easy to blame God when things didnít turn out the way we want it, but we have to remember that God created human beings, an image of God! God did not create robots or cabbage dolls. Like God, your parents try the best they can to raise and educate you in right ways. But you didnít listen, and went to do wrong things. Now you blamed your parents, on God, on society, on the cultural clash. Give me a break!

I am sure your parents just like anyone else: they are not perfect. They have their own mistakes. When we are young we make "young mistakes"; when we are old, we make "old mistake." But "blaming things on someone" is not a good solutions. When we do something wrong, we should have the courage to admit we are wrong and accept responsibility for our action. Your parents mistreat you because they have good reasons: you keep doing wrong things. If you want their trust again, you have to prove to them that you can be trusted again by beginning to do right things now. Trust me, it may not happen overnight, but it will after they see you do right things.

We cannot change our past, but you can improve and build up your future by trying to do right things from now on. Hoping you donít get mad at me after reading my answer. Love and peace in God.


Home | Nguyet San | Tuoi Biet Buon
E-mail Le Vu: levu@cuuthe.com