Số 200  -   Tháng 3 - 2003

Sao Chúng Em Không Thể Nói Chuyện Bình Thường?

Lệ Vũ mến, nghe tiếng tăm của Lệ Vũ đã lâu rồi, em rất mến và khâm phục Lệ Vũ nhiều lắm. Chuyện gì Lệ Vũ cũng trả lời suông sẻ và make a lot of sense. Hồi học High School em có người bạn tên Q. While in class thì tụi em thường nói chuyện with each other bằng note, nhưng when class over thì tụi em thành người xa lạ. Những lúc hai đứa gặp nhau trong nhóm bạn or vô tình gặp nhau alone thì we just say "Hi! How are you? " and then im re không còn gì để nói. But so "weird" vì trong email thì tụi em nói chuyện a lot, mostly là everything. Q ra trường trước em một năm. Tuy thế tụi em vẫn keep in touch qua email and so on. Lúc em vào college thì nhiều khi cũng gặp him trong campus and nothing really change vẫn như ngày nào. Sometimes I tried the very best để start nói chuyện với him trước, but normal rồi im re. Em cảm thấy hơi bực mình vì he là con trai why he không nói chuyện với em normal giống trong e-mail với em first. Because em là con gái mà. Nói thật nha, em thấy he đứng đắn, lịch sự, rất easy hòa đồng with everyone. Nhưng em think over thì em là cô bé unlucky nhất in this world. Vả lại em không muốn loose his friendship; lỡ he biết được em có feeling to him thì he sẽ không e-mail cho em giống before nữa. He sẽ thấy ngại à! Cho nên những ý nghĩ em dành cho him từ từ tan biến và just consider as a "normal friend" mà thôi. Lệ Vũ ơi! em thật sự không hiểu tại sao tụi em không nói chuyện với nhau normal giống như những người bạn khác hả? Tính của em cũng kỳ lắm, vì em rất ít nói. Nếu ai hỏi thì em answer, chứ em ít khi mở đầu câu chuyện. Lệ Vũ có nghĩ em là người boring lắm hay không? Chuyện này em ấp ủ trong lòng cũng 3 năm nay, nhưng vẫn chưa giải thoát được, nay làm phiền Lệ Vũ nhiều nhé. Thanks, Nguyện xin Chúa chúc lành và ban nhiều hồng ân đến Lệ Vũ hôm nay, ngày mai và mãi mãi nhé.

Lệ Chi, KS

ÐÁP: Người em tên Lệ Chi của tiểu bang Kansas thân mến,

Lệ Chi và anh chàng em quen hai đứa đều ít nói, nhút nhát như nhau, theo Vũ, không ai có quyền trách ai về chuyện này cả. Dù trai hay gái, trời sinh ra bản tính tự nhiên của mỗi người. Ðâu phải hễ làm thân con trai là phải bạo dạn, nói nhiều; hoặc đã trót mang phận "liễu yếu đào tơ" thì phải tỏ ra nhu mì, nhút nhát và không được nói đâu? Bạo dạn, nói nhiều chưa chắc đã hay, nhiều khi còn trở nên vô duyên, trơ trẽn là đằng khác. Nói cũng tựa như mọi điều khác trong đơì, cần phải xử dụng đúng nơi, đúng lúc mới tốt. Bàn vào, tán ra trong lúc người khác cần sự yên lặng nghỉ ngơi chẳng còn gì vô duyên hơn. Theo Vũ cái hình phạt khủng khiếp nhất cho một người là khi dự tiệc phải ngồi chung bàn với những người hay nói. Ðã hay nói họ lại sợ người khác nghe không rõ những đìều mình nói thành ra phải lên tông, nói to hơn. Họ nói vì bản tính thích nói mà chẳng màng đến người nghe hoặc người khác có muốn nghe mình hay không. Ðàn ông, đàn bà nói nhiều đều không tốt như nhau, dù rằng thiên kiến từ trước đến nay người ta thường kết tội người đàn bà về sự nói nhiều, nói dai, nói lắm. Một danh ngôn Tây phương còn đi quá đà, véo von cho rằng: "Ðồ trang sức hiếm hoi, đẹp đẽ nhất của người đàn bà đó là sự im lặng."

Theo Vũ, lời kết tội này có vẻ unfair, hơi hàm hồ. Lệ Vũ biết có rất nhiều ông "tu mi nam tử" 100% mà họ nói đâu có ít. Cứ xem các ông chính trị gia tại Mỹ thì rõ, ông nào cũng như cựu Tổng Thống Clinton, nói miệng dẻo nẹo, không kịp ăn da non. Cạnh nhà Lệ Vũ có ông già người gốc Italy xì xồ tiếng Ý tiếng Anh hơi nhiều bị bà hàng xóm kết tội "cái thằng đít chưa đặt xuống ghế miệng đã ngoác lên trời."

Trở về vấn đề của em với anh chàng nhút nhát, ít nói đó. Cách giải quyết hay nhất: Lệ Chi hãy hỏi thẳng anh ta những điều "ấm ức" em vừa trình bày với Vũ qua email như cách em đã communicate với anh ta từ trước đến giờ. Vũ tin anh ta sẽ trả lời những khúc mắc cho em rõ ràng. Lệ Chi muốn vấn đề được thay đổi, giải quyết cởi mở chính em phải thực hiện điều này trước. Không thể ngồi ù lì tự cho mình "phận gái thuyền quyên" bắt anh ta thi hành mọi công tác. Chính em là kẻ muốn hơn những gì em đang có; vậy em có bổn phận đi tiên phong trong chuyện này, không còn cách gì khác. Bằng chứng rõ: từ khi quen nhau đến giờ anh ta vẫn "play hard to catch," bình chân như vại, chứ có thấy anh ta kêu ca, bày tỏ phản ứng nào khác đâu. Well, as they said "in love, if you want it, you better come and get it yourself before it's too late. No one can do it for you."

God luck. May God Bless you always.


Sao Thiếu Tế Nhị...

Lệ Vũ mến, Thanh Thanh đã suy nghĩ lâu lắm, giờ Thanh mới mạnh dạn viết để hỏi ý kiến của Vũ và Thanh mong Vũ giúp. Trước tiên Thanh xin chúc Vũ sức khỏe dồi dào. Có phải khi sinh ra thì con người đã có số sẵn và duyên số Chúa đã sắp đặt cho mình có thánh giá riêng? Thanh có chuyện cứ trong đầu óc hoài. Chồng Thanh đi đám cưới ở xa nhưng không muốn Thanh đi, nhưng lúc đi có gia đình Thanh đi. Trong ngày đám cưới thì anh đi nhảy với vài người. Thanh biết được và hỏi anh. Thanh thấy bực mình khi anh nói anh không có làm gì sai trái cả. Nhưng mà Vũ ơi, nó cứ luẩn quẩn trong đầu Thanh hoài. Nhiều lúc mong ước gì Thanh bị mất ký ức. Từ ngày đó trở đi, Thanh cảm thấy giữa hai đứa có gì đó và dĩ nhiên đã làm cho Thanh mất lòng tin vơí chồng. Thanh chỉ mong quên nó đi, mà không quên được Vũ ơi! Làm sao bây giờ, Vũ chỉ cho mình coi. Hơn thế, sao có những người, mà chồng mình lúc nào cũng cho mình là đúng, là giỏi, là thông minh, cao sang? Tại sao chồng có thể nói trước mặt vợ là vợ chết thì lấy vợ khác, còn cha mẹ thì chỉ có một. Thanh rất đồng ý cái câu nói này nhưng tại sao lại nói câu nói này trước mặt vợ? Sao họ không biết rằng vợ còn chăm sóc hơn cha mẹ. Không thiếu cha mẹ bỏ bê con cái. Có vợ thì lo miếng ăn, thuốc thang, nước uống, tất cả. Thanh rất là buồn. Vũ có cách nào giúp với.

Thanh Thanh

 

ÐÁP: Trả lời em Thanh Thanh có người chồng thiếu tế nhị ở một tiểu bang nào đó trên đất Mỹ,

Theo Vũ, tình hay hiếu cả hai đều đáng được quí trọng như nhau, chứ không thể dèm pha, chèn ép xem thường, khinh rẻ một bên, rồi quay ra coi trọng phía bên kia được. Chồng em, đã lập gia đình, với bổn phận làm con, làm chồng phải cố gắng chu toàn cả hai, không được phép để cái tình trạng bên trọng, bên khinh đó xảy ra và nói những câu vô ý thức như vậy.

Bố mẹ, ông bà, chú dì, con cái, cháu chắt, etc... mỗi người tùy theo tuổi đời, hoàn cảnh đều có trách nhiệm, bổn phận riêng mình phải cáng đáng. Trong Kinh Thánh, điều răn thứ 4 Chúa dạy về sự "Thảo kính Cha Mẹ" về bổn phận làm con, nhưng Chúa cũng chỉ bảo rõ về năng chức và phận sự ràng buộc trong tình nghĩa phu thê như sau: "Bởi vậy đến một tuổi người đàn ông sẽ bỏ Cha mẹ và luyến ái người bạn đời của mình. Cả hai sẽ trở nên một..."

Tình, hiếu cũng tựa như sự ràng buộc giữa bố mẹ, không thể so lường, cân nhắc theo cái kiểu con buôn được. Ngược lại nếu đem cân, so sánh như kiểu thịt heo, trứng gà thì kể như vất đi. Bố mẹ cần phải hiểu rõ cương vị và chỗ đứng của mình từng thời, từng lúc. Nuôi nấng, dạy dỗ con cái cho chúng trưởng thành đó là bổn phận và trách nhiệm mà Chúa đã trao phó cho mình từ đời nọ đến đời kia. Dĩ nhiên con cái có bổn phận đáp lễ bằng sự hiếu thảo. Nhưng không vì cái bổn phận, trách nhiệm "mang nặng đẻ đau, công lao khó nhọc dạy dỗ" đem ra đòi hỏi, đặt điều kiện làm khó dễ con cái, nhất là khi con cái đã có gia đình, đừng nên xen quá nhiều vào chuyện gia đình của chúng. Tránh cho chúng khỏi bị rơi vào tình trạng "được lòng vợ, mất lòng mẹ". Làm cha mẹ, nếu mình đã không vun xới, giúp sức cho gia đình chúng được êm thắm; ít ra cũng không nên vì mình để vợ chồng chúng nó xào xáo, lời qua tiếng lại với nhau. Trong mọi chuyện nên nhìn và giải quyết trên căn bản Lời Chúa, trên sự thật; vì chỉ có sự thật mới mang con người lại gần với nhau. Quyền bính hay tính ích kỷ chỉ đào thêm hố sâu chia rẽ cho dù đó là những người cùng chung một gia đình, một dòng máu. Hy vọng sau khi đọc câu trả lời của Vũ chồng em sẽ tỉnh ngộ, trở nên trưởng thành hơn, và từ nay sẽ không còn phát ngôn bừa bãi nữa. Thân mến.


Ðời Em Sẽ Ra Sao?

Lệ Vũ mến, em viết thơ cho Vũ thật nhiều, nhưng không có một lần nào em gửi, vì mỗi lần em viết định hỏi Vũ đều có những câu trả lời ở trong mục Tuổi Biết Buồn hết rồi. Nhưng hôm nay nỗi buồn em dâng cao, không cách nào được, đành phải làm phiền Lệ Vũ một chút. Thưa Lệ Vũ, em tên là Cường, một tù nhân. Em biết không nên làm phiền đến Vũ nhưng em không có một người để viết thư tâm sự hay để chia sẻ nỗi buồn. Vũ biết không, mỗi ngày em ngồi trong bốn bức tường thiệt là buồn và chán lắm. Ngày qua ngày em cứ suy nghĩ mai sau khi em ra tù sẽ làm gì? Và cuộc đời của em sẽ ra sao? Nhiều khi em suy nghĩ em sợ ra tới ngoài lắm, vì người đời rất gian trá, không cho em cơ hội. Lệ Vũ ơi, em rất muốn làm lại một con người mới. Em nói ra em biết mọi người không ai tin em hết, vì đã một lần ngồi tù. Cuộc đời của em như một tờ giấy trắng dính mực đen, cho dù tẩy cỡ nào đi chăng nữa, cũng còn thấy vết dơ mà, Vũ đồng ý? Cuối thư em chúc Vũ được mạnh khỏe. Cho em hỏi Vũ lần sau nếu em buồn, em viết thư tâm sự với Vũ được không? Em buồn quá, không có gì làm cho nên em làm mấy câu thơ gửi đến Vũ và các bạn đọc.

Ðêm buồn nằm nghĩ chuyện xưa,
Rằng ta ngoài đó, tha hồ rong chơi.
Giờ đây ta ở trong đây,
Nằm đây suy nghĩ, chuyện xưa ta buồn.
Con xin Thượng Ðế trên trời,
Cho con thay đổi, tánh tình của con.
Ngày xưa con quá ham chơi,
Giờ đây con biết, lỗi lầm của con.
Con xin cha mẹ rộng thương,
Dang đôi tay rộng, đón nhận lấy con.

Người Em Mang Nỗi Buồn

Cường Cao, TX

Ðáp: Cậu em Cao Cường, người em mang nỗi buồn thân mến,

Cám ơn bài thơ và lá thư dài em viết và gửi cho Lệ Vũ. Xin được chia sẻ, cảm thông với em về những ưu tư, dằn vặt và sự hối hận Cao Cường đang trải qua hiện nay. Khuyên em đừng nên thất vọng và tự dày vò mình nhiều quá. Không ai thay đổi được quá khứ, erase hết những lỗi lầm mình đã làm, nhưng mình có thể thay đổi hiện tại, tạo dựng tương lai một cách tốt đẹp hơn.

Hãy biến thời gian thọ hình của em trở nên thời gian tôi luyện cho chính bản thân, và tương lai sau này của em. Ngồi buồn, than thân trách phận chẳng ích lợi gì; trái lại, còn gây hại nhiều cho em nữa là đằng khác. Khóc lóc, ỉ ôi Cao Cường cũng không rút ngắn hoặc thay đổi thời gian thọ hình được, chi bằng hãy dùng nó với sự cố gắng và ý chí của em biến nó thành một phương thế cứu giúp em vươn lên. Từ bùn nhơ, vũng sình lầy nước đọng vẫn tạo được những đóa sen nở đẹp, tỏa hương thơm, huốn hồ gì mình, con người mà em.

Cao Cường đang mắc bệnh, cần phải chữa. Bệnh càng nặng, thuốc càng đắng mới mong mau khỏi bệnh được. Nhà tù tại Mỹ là nơi giúp em chữa căn bệnh của mình. Tại các nhà tù Mỹ, chính phủ đều có các chương trình giáo dục, huấn nghệ giúp các tù nhân có cơ hội tạo dựng lại đời mình. Cao Cường hãy ghi tên, tham dự vào các chương trình này. Nếu không đủ khả năng học cao hơn, Vũ khuyên Cường nên chọn một nghề nào đó em thích để học. Ví dụ như các nghề về computer chẳng hạn. Graphic Design, Software, etc... Hoặc các nghề khác như thợ tiện, thợ hàn, quản thủ thư viện, trồng tỉa, canh nông, etc..."Nhẫn nại là mẹ thành công", ở đời không có sự thành công nào đến dễ dàng cả, (ngoại trừ những kẻ con ông cháu cha, thừa hưởng gia tài do cha mẹ để lại). Ðừng quên cầu nguyện mỗi ngày. Chúa và Ðức Mẹ sẽ không bỏ rơi những ai chạy đến cùng Người đâu. Khi nào buồn cứ viết thư cho Vũ. Thân mến.


Home | Nguyet San | Tuoi Biet Buon
E-mail Le Vu: levu@cuuthe.com