C¬Y THẬP GIÁ TRÊN NGÔI MỘ ÐẦY HƯƠNG HOA
CHA PHANXICÔ TRƯƠNG BỬU DIỆP
(1897-1946)

Bài của Linh Mục HỒNG PHÚC CSsR

Càng về cuối muà chay, vào tuần khổ nạn, bước vào Ðại Lễ Phục Sinh , Phụng vụ trình diển cho chúng ta cảnh tượng một cây thập giá ẩn hiện trên một đỉnh đồi. Cây Thập Giá là biểu hiện tình thương vô bờ bến đối với nhân loại. Cây Thập Giá cũng là mức độ đo lường tình yêu của chúng ta đối với THIÊN CHÚA và đối với tha nhân.

Trên đỉnh đồi GOLGOTHA ,GIOAN là môn đệ duy nhất đã đứng dưới cây Thập Giá, bên cạnh Ðức Mẹ, để chứng kiến cuộc hiến tế của Thầy, để nhìn tận mắt Thầy bị treo trên cây Thập Giá, chết vất vưởng giửa trời và đất. Từ các thương tích, máu hồng không ngớt nhỏ giọt, giọt nầy lướt qua giọt khác theo đà thập giá, rỉ rã chảy xuống nền đất, rồi biến thành những tia đỏ sậm lan dần đến tận cùng trái đất. Tục truyền rằng, sau khi Chuá GIÊSU vừa tắt thở thì "đất động" và một trận mưa rào đổ xuống, máu đào của con THIÊN CHÚA loang lổ trên nền đất theo giòng nước lũ chảy bốn phương như một cuộc rửa tội cho thế giới tội lỗi.

GIOAN con người chứng kiến cảnh tượng đã ghi sâu vào ký ức và sau nầy, lúc về già gần 100 tuổi, viết cuốn Phúc Âm thứ tư, còn ghi nhớ cảnh tượng trên đỉnh đồi GOLGOTHA. Người nhớ lại lời Thầy đã tiên báo trong cuộc đàm đạo với NICÔÐÊMÔ giữa bóng đêm hôm ấy.(Gio.3,14-18)

 

THẬP GIÁ TRÊN ÐỈNH ÐỒI BIỂU TƯỢNG
TÌNH YÊU VÔ BIÊN.

 

Gioan viết; Ðức Giêsu nói với Nicođêmô: "Như Moisê giương cao con rắn trong sa mạc . Con Người cũng bị giương cao như vậy, nhõ hầu kẻ nào tin thì nhờ Ngài mà được sống đời đời" (Gio.3,14-15).

Chuá ám chỉ một biến cố sảy ra sau khi ISRAEN ra khỏi Aicập và lưu lạc trong sa mạc. Họ kêu trách Chuá ,"đem con bỏ chợ". Chuá trừng phạt. Từng đoàn rắn độc bò ra giết hại nhiều người. Moisê trong một cử chỉ tiền báo, treo lên cây gổ một con rắn đồng, ai nhìn lên biểu tượng thì được sống(Số 21,6-9). Ðấng Khôn ngoan giải thích : "Ai ngước mắt nhìn lên con rắn, được cứu thoát, không phải vật được nhìn thấy mà vì Ngài là Chuá chúng tôi hết thảy "(kh.ng.16,7). Như vậy, con rắn là biểu tượng một cuộc trở lại, một cuộc phó thác cho tình yêu Thiên Chuá. Cha Charles de Foucauld nói : "Từ ngày tôi biết có THIÊN CHUÁ, tôi hiểu rằng đời tôi phải sống chỉ vì Người."

Biểu tượng đưa đến sự thật. Vì thế, Chuá Kitô phán tiếp: "Thiên Chuá đã yêu thế gian đến nổi đã ban Con một mình, để nhũng ai tin CON NGÀI thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời (Gio.3,16). Ngài đã chết để cứu rổi chúng ta, "bị treo" trên thập giá. Hình ảnh thật linh động. Khi người tử tôi bị đóng đinh, việc đầu tiên lý hình làm là trồng thân cây thập giá, rồi ở dưới đất họ đóng đinh hai tay nạn nhân vào thanh ngang, kéo đến chân cột đã dựng sẳn và "treo" người tử tội lên, hình thành cây thập giá. Một tài liệu cổ xưa nói đến cuôc "vũ khúc xoay mình trên không khí", để ám chỉ cái chết trên thập gía của nạn nhân, (xem LA PASSION DE J.C. selon le Chirurgien của PIERRE BARBRET)

Chuá đã chịu chết trên cây Thập Giá. Chuá. Chuá đã sống lại, để đền tội chúng ta và để cho chúng ta được sự sống vĩnh cửu.

 

CÂY THẬP GIÁ BIỂU TƯỢNG
ÐỨC BÁC ÁI HY SINH

 

Dưới cây thập giá, Tình yê‚u của Thiên Chúa lôi kéo dun dủi chúng ta. Chuá phán: "Ðã đến giờ con người được tôn vinh. Ta bảo thật các ngươi, nếu hạt lúa mì rơi xuống đất, mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sẽ sinh nhiều hoa quả ( Gio 12,23-24)" . Lời ấy, dưới cây thập giá in bóng trên nền trời, Chuá cũng nói với mổi người trong chúng ta "Muốn cứu rổi mình thì

hãy bắt chước Chuá, biết vác thập giá của mình và giúp kẻ khác vác thập giá của họ, như một bà mẹ kia, mang bệnh tật trên thân xác, nhưng mặt vẫn bình tỉnh hy sinh cho chồng cho con, như một bác sĩ nọ chỉ biết hy sinh cho bệnh nhân nghèo khó, như "NHÓM TỰ NGUYỆN CHỊU ÐAU KHỔ " do Ðức Cha NOVASERE sáng lập, hàng năm đến hành hương ở Lộ Ðức, dâng lên Mẹ những bó hoa đỏ, tiêu biểu chia sẻ sự đau khổ của kẻ khác "Khi Ta phải treo lên Thập Giá, Ta sẽ lôi kéo mọi người đến với Ta." 

CÂY THẬP GIÁ TRÊN MỘT
NGÔI MỘ KHỔNG LỒ

 

1945...Thế chiến thứ hai kết liểu ở Âu Châu. Ðức quốc xả đầu hàng khi nhà độc tài HITLER và vợ tự sát trong khi khói lửa ngợp trời bao phủ thủ đô BERLIN. Quân Ðồng Minh tiến lên như vũ bảo, hàng hàng lớp lớp chia cắt miến đất thành bốn mảnh. Khi quân đội Ðồng Minh tiến vào một trại giam tù nhân cuả Ðức Quốc xả, họ khựng lại trước một cảnh ghê sợ. Trước mặt họ là một quả núi đen sì đứng sừng sửng, quả núi hình thành do tro tàn của hàng vạn tù nhân đã bị thiêu sinh, tro tàn để làm phân bón nhưng chưa kịp phân tán đi. Bên cạnh là những dãy nhà chất đầy ...tóc phụ nữ để dùng trong các công xưởng đóng tàu. Không biết bao nhiêu người chết ở đó, phần đông là người Do thái. Người ta ước lượng có sáu triệu người Do thái đã bị hy-sinh trong các trại giam.

Trước cảnh tượng ghê sợ ấy, Ðồng Minh quyết định lấy cỏ đấp lên quả núi tro tàn và dựng lên trên, một cây THÁNH GIÁ LỚN, để nói cho hậu thế biết, khi người ta không nhìn nhận THIÊN CHÚA (ở ngoài cổng vào trại giam lại có một tấm bảng ghi : "Ở đây không có Thiên Chúa ") thì người ta đối xử với đồng loại tàn tệ hơn súc vật.

-LUPUS LUPIOR ! Một nạn nhân trong trại giam AUSCHWITZ gần biên giới BALAN là một vị Anh Hùng đã đi vào lịch sử là Thánh Maximilian Kolbe. (1894-1941). Ngài là một cha dòng PHANXICÔ, một tông đồ nhiệt thành của Ðức mẹ Vô Nhiễm, với một ước nguyện "Trở nên bụi đất " để xây dựng nước Chuá nhờ Ðức Mẹ Vô Nhiễm"..thì Chúa đã thực hiện ước vọng theo đúng nét chữ.. Ngài đã chết tử đạo vì Bác Ái. xác bị hỏa thiêu...!

Ngài là tù nhân mang số 16.670. Mặc dầu bị canh chừng rất cẩn mật, một số tù nhân vẩn trốn được, nên ban "quản huấn" ra nghiêm lệnh: một người trốn, mười người khác chết thay. Tuy nhiên, đêm hôm ấy, một tù nhân trốn được và sáng hôm sau, nghi lệnh sắp được thi hành. Một sĩ quan chứng giám cuộc rút thăm. Ðến người thứ năm là trung sĩ GAJOWRDIEZEK bị gọi. Ông thất vọng bước ra và kêu lớn: "Ôi vợ con tôi, tôi không bao giờ gặp lại nưã !" Cuộc chỉ điểm kết thúc thì tù nhân mang số 16-670, râu ria sồm sàm, bước ra khỏi hàng ngũ, tiến thẳng đến trước vị giám quản. Vị sĩ quan rút súng và nói: "Con chó BALAN, ngươi muốn gì? Tù nhân nói: "Tôi già rồi và vô dụng..đời tôi không có ích gì .Tôi xin tình nguyện chết thay cho người mới la lên..để ông được về với vợ con." Ông là ai ?". "Linh Mục Công Giáo ".

Ngày 14 tháng 8 năm 1941, sau 10 ngày biệt giam với các bạn tù xấu số, bị bỏ đói, Cha bị chích một mũi thuốc độc, miệng kêu: Ave Maria, rồi tắt thở. Ngày hôm sau, đúng vào ngày Lễ Ðức Mẹ Hồn Xác lên Trời. Xác Ngài bị Hỏa Thiêu để xây dựng nước Chúa nhờ Ðức Mẹ. Ngài được Ðức Phaolồ VI phong Chân Phước ngày 17-10-1971 và được tôn phong Hiển Thánh ngày 10-10-1982 do một người đồng hương là Ðức Gioan Phaolồ II. Trong cuộc tôn phong, hai vợ chồng GAJOWRDIEJEK tóc bạc phơ có mặt và khóc nức nở, vì cảm nghiệm lời Chuá đã phán: " Không gì tỏ tình thương cho bằng chịu chết vì bạn hữu". Lời ấy Chuá Kitô đã nói và đã làm. Theo gương của Chuá, Cha Maximilian Kolbe, người Balan đã làm, và một linh mục Việt Nam, Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp (1897-1946), cha sở họ đạo Tắc Sậy tỉnh Minh Hải (CàMau) thuộc giáo phận Cần Thơ cũng đã làm như sẽ nói sau đây.

 

CÂY THẬP GIÁ TRÊN
NGÔI MỘ ÐẦY" HƯƠNG HOA"

 

Ai đi về CàMau, hãy ghé qua họ Tắc Sậy kính viếng ngôi mộ "đầy hương hoa" của linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, trong giáo phận Cần Thơ.

Về phương diện hành chánh, xưa kia Cần Thơ gồm toàn trấn, Hà-tiên, một xứ u minh, rừng rú, ao vũng rất ít dân cư, người Miên và người Việt, ở thành từng xóm rải rác. Trước năm 1708, một người Trung Hoa tên là Mạc Cữu từ QUẢNG ÐÔNG đến, với sự thỏa thuận của Triều Nguyển, khai khẩn vùng Hà Tiên mà người Hoa gọi là Căn Cao. Ông thiết lập 7 khu định cư như Rạch Giá, Phú Quốc, Bải Xàu, Ca ÝMau...và chiêu mộ dân về lập nghiệp. Ông được Chuá Nguyễn phong làm Tống Binh. Năm 1775, ông Mạc Cữu dâng cho Ðức Cha Bá-đa-Lộc một khu đất lập trường học. Một số họ đạo thành hình.

Về mặt tôn giáo, vùng CàMau thuộc điạ phận Ðàng Trong. Năm 1863, Cao Miên nhận quyền Bảo Hộ của Pháp, rất nhiều người Việt di dân sang Miên sinh sống, trong số có khỏan 40 ngàn công giáo. Năm 1850, Giáo phận Nam Vang được thiết lập, gồm cả hai tỉnh Việt Nam là Hà Tiên và An giang. (Xem Việt Nam Giáo sử của Cha Phan phát Huồn CSsR II trang 334-335 ).

Trong bối cảnh chính trị và tôn giáo ấy, chúng ta hiểu lý lịch và đời sống của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp mà ngôi mộ ngày nay đã trở nên nơi thu hút nhiều khách hành hương.

Cha Trương Bửu Diệp là ai ? Trương Bửu Diệp, tên thánh là Phanxicô Xaviê, sinh ngày 1-1-1897, tại Cồn Phước, tỉnh An giang, Việt Nam. Ngài tu học tại Chủng viện

Nam Vang và đưọc thụ phong linh mục năm 1924, được bổ nhiệm coi nhiều địa sở, nhất là họ đạo Tắc Sậy, ngày nay thuộc tỉnh Minh Hải, giáo phận Cần Thơ.

Năm 1945,toàn dân vùng dậy chống Pháp đuổi thực dân.Người Công Giáo nhiệt liệt hưởng ứng.Hồ Chí Minh,để lấy lòng Công Giáo,nhất định chọn ngày lể các Thánh Tử Ðạo Việt Nam làm ngày Quốc Lể.

Ngày 3-9-1945, một cuộc biểu tình khổng lồ qui tụ nhiều người Công Giáo cũng như Giáo Sĩ để ăn mừng ngày "Ðộc Lập" vả tin tưởng vào sự lảnh đạo của đảng Việt Minh. Giám mục Nguyển Bá Tòng thay mặt các Giám Mục Việt Nam gửi văn thư xin Ðức Giáo Hoàng ban phép lành và cầu nguyện cho nền dộc lập Việt Nam. Ngờ đâu, Việt Minh dã để lộ chân tướng, (...) ở trên chớp bu xem ra có sự cộng tác thành thực, nhưng ở hạ tầng dân chúng thì bắt đầu chính sách hà khắc, hăm doạ, bắt bớ,nhất là ở những nơi thôn quê hẻo lánh.Họ đạo Tắc Sậy ở nơi đèo heo hút gió đang rơi vào tình cảnh ấy.Cha sở là Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp rất thương mến Giáo dân đang bị những lực lượng quá khích chống Công Giáo đòi làm cỏ.Giáo dân bị vây hãm và đe doạ thiêu sống tất cả.

Vì thương mến giáo dân,Cha Phanxicô xin tự nguyện nộp mình chịu chết,để cho Giáo dân được tha.Ngài đã bị chúng mời lên trụ sở hai lần và lần thứ ba thì bị chúng chặt đầu và quăng xuống ao .Ngài đã chết tử vì đạo ngày 12 tháng 3 năm 1946 nhằm ngày mồng 9 tháng 2 năm Bính Tuất.Xác Thánh của Ngài được chôn cất tại họ đạo Tắc Sậy tỉnh Minh Hải, giáo phận Cần Thơ. Và ngày nay,ngôi mộ của Ngài là một cao điểm hành hương,không nhũng cho người Công Giáo mà cho cả đồng bào bên lương.Người ta" được nhiều phép lạ" chữa bệnh tật.Trên phần mộ, dưới bóng cây Thập Giá, người ta đem nhiều lể vật đến tạ ơn biến thành "NGÔI MỘ ÐẦY HƯƠNG HOA". Họ đạo Tắc Sậy ngày nay đã trở nên trung tâm hành hương với một ngôi thánh đường bằng gạch khang trang.

Người trong họ đạo kể rằng: Sau khi chúng chặt đầu Người quẳng xuống ao..vị tử đạo về báo mộng cho ông trùm biết nơi quăng xác và giáo dân đem về chôn cất tử tế.Họ đạo nghèo thế mà ngày nay có một ngôi Nhà Thờ bằng gạch khang trang. Ðó cũng là công ơn của Cha Sở Họ Ðạo. Số là một ngày kia,ông chủ lò gạch địa phương,ngoại giáo,cho chở đến cho Cha Sở mới rất nhiều xe gạch,nói là để xây cất Nhà Thờ.Cha Sở ngạc nhiên cho biết họ đạo nghèo làm sao thanh toán được số tiền. Ông chủ lò gạch nhìn lên di ảnh Cha Trương Bửu Diệp treo trên vách tường và nói:Ông Cha nầy đã trả tiền mua gạch rồi. Nhà Thờ bằng gạch được xây lên khang trang nhờ công ơn vị tử đạo năm 1946 đã hy sinh mạng sống VÌ ÐOÀN CHIÊN.

Ngày nay, mổi tuần có từng đoàn người hành hương đổ về họ Tắc Sậy để kính viếng "NGÔI MỘ ÐẦY HƯƠNG HOA" của vị tử đạo. Báo Lao Ðộng là cơ quan ngôn luận của Ðảng, trong số ra ngày 28-11-93, nơi trang nhất, tựa đề lớn loan tin : "Ở Nhà Thờ Tắc Sậy, Gia-Rai, tỉnh Minh Hải có Cha xứ chữa bệnh bằng nước.. Hàng ngàn người từ Bảo Lộc đi Cà Mau cầu thuốc Thánh". Chúng ta biết báo chí Cộng sản ít khi trịnh trọng gọi các linh mục là Cha xứ mà chỉ gọi là ông linh mục .Phải chăng,để tránh trách nhiệm, họ tung tin Cha Trương Bửu Diệp bị Nhật Bản giết tại Nhà Thờ Tắc Sậy, huyện Gia rai, tỉnh Minh Hải năm 1945. Sự thật là Cha bị giết Tử Ðạo ngày 12 tháng 3 năm 1946, là năm Việt Minh đang làm bá chủ, bộ đội Nhật bị Ðồng Minh tước khí giới ra đi từ lâu rồi (Việt Nam 45-72 của Jacques Suant-Arthaud )

Chúng tôi ghi lại câu chuyện vị Anh Hùng với tư cách Truyền Thông và hoàn toàn vâng theo quyền thẩm xét tối hậu của Giáo Hội.

Trong trang sử đẩm máu Giáo Hội Việt Nam còn thêm một vị anh hùng : 

Linh Mục Trương Bửu Diệp

Xiềng xích gông cùm coi thật nhẹ
Máu đào đòn vọt kể bằng không,
Sử sách tụng ca giòng Tử Ðạo
Việt Nam đất nước của anh hùng,"...  ( X.L.B. )
Xin hộ phù Ðất Nước và Giáo Hội Việt Nam.