Thư của Ông Nguyễn Văn Châu
ở San Jose,CA

SAN JOSE, ngày 1 tháng 3 năm 1995

Kính gởi Linh Mục Chủ nhiệm, chủ bút Nguyệt san Ð.M.H.C.G.

Hôm nay con gởi đến quý Cha bài tường thuật phép lạ của Cha Phanxico Trương Bửu Diệp (đính kèm )mà con đã được chứng kiến rõ ràng, xin quý Cha cho đăng lên Nguyệt San Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp để không những làm sáng danh Chuá mà còn tôn vinh danh thánh Ngài.

Thật ra, vì con không phải văn thi sĩ nên không thể diển tả hết nỗi niềm tin tưởng và tri ân cuả con một cách súc tích đối với Cha Diệp mà chỉ mộc mạc viết lên những cảm nghĩ trung thực cuả mình qua phép lạ mà Chuá đã dùng Cha Phanxico Trương Bửu Diệp để cứu sống một nạn nhân mắc phải chứng bệnh hết sức nguy kịch "thập tử nhất sanh".

Con xin chân thành đa tạ quý Cha, nguyện xin Thiên Chuá luôn luôn ban nhiều hồng ân cho quý Cha để tiếp tục sứ mạng Tông đồ mà Chuá đã giao phó.

Kính thư

Phaolồ Nguyển văn Châu 

 

BÀI TƯỜNG THUẬT PHÉP LẠ
CỦA CHA PHANXICÔ TRƯƠNG BỬU DIỆP

 Từ khi đến định cư tại Hoa kỳ (California) vào đầu năm 1992 đến nay tôi đã đọc rất nhiều Nguyệt San Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp, xuất bản ở Long Beach. Ðặc biệt liên tiếp trong những số báo gần đây đã tường thuật những phép lạ mà Chuá đã dùng Cha Phanxico Trương Bửu Diệp để ban cho những ai cầu xin với Ngài, không phân biệt tôn giáo, thành phần trong xã hội, bằng chứng qua những tấm ảnh "Bảng Tạ Ơn Cha" được in bià phiá sau Nguyệt San Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp số 99 tháng 10/94 đã làm cho tôi liên tưởng đến một phép lạ mà Cha Phanxicô Diệp đã cứu bà Quang, người hàng xóm cùng một xứ đạo với gia đình tôi, thoát khỏi tử thần vì mắc bệnh "UỐN VÁN".

 Sở dĩ gia đình tôi được biết thánh danh Cha Phanxico Trương Bửu Diệp do một trường hợp thật bất ngờ vào thượng tuần tháng 12 năm 1991, những ngày còn lại trước khi lên đường qua Hoa kỳ theo diện H.O. 10 vào ngày 7/1/92, vợ con tôi đã đến thăm Cha Ðaminh Nguyển Ðính, chánh xứ Bình Lâm mà trước đây ngài đã từng quản nhiệm Giáo. Họ khóm 2 khi còn phôi thai nay đã trở thành Giáo Xứ Thiện An, Hạīt Phú Thinh, Giáo Phận Xuân Lộc, tình cờ lúc đó lại gặp một linh mục từ Miền Tây lên Ðà Lạt trở về cũng ghé thăm Cha Ðính và được Ngài giới thiệu cho biết: Cha Nguyển văn Liêu 73 tuổi, nhà Hưu Dưởng điạ phận Cần Thơ. Trước khi rời khỏi Bình Lâm, thân nhân tôi đã mời Ngài trên đường về ghé thăm gia đình tôi ít hôm tại Giáo Xứ Thiện An và Ngài đã nhận lời cùng ở lại 2 ngày. Trước khi chia tay gia đình chúng tôi đã chụp chung với Ngài một vài tấm hình lưu niệm, sau đó Ngài liền rút từ trong cặp một tấm Di Ảnh của Cha Phanxico Trương Bửu Diệp trao tặng tôi làm báu vật kỷ niệm và nói: Khi nào Ông Bà và các cháu muốn xin điều gì thì chỉ đọc: một Kinh Lạy Cha, một kinh Kính Mừng và câu: "Chúng con cậy vì danh Chuá nhân từ cho linh hồn thầy Phanxico Trương Bửu Diệp "..

Trong lúc đó, cạnh nhà tôi có bà Quang đã được đưa vào bệnh viện Saigon cấp cứu vì chứng bệnh "Uốn Ván", bệnh tình rất nguy kịch, chính con rể bà ta từ bệnh viện về cho hay: Bác sĩ đã mổ ở cổ họng để cho thở bằng oxy, chính bác sĩ điều trị còn cho biết chỉ có phép lạ mới chữa nổi bệnh nầy thôi, giờ đây, anh hãy về báo cho gia đình chuẩn bị nhà cửa để ngày mai đưa xác bà về lo mai táng. Hay tin như vậy, vợ chồng tôi liền quỳ trước di ảnh Cha Diệp và khấn xin Ngài cứu giúp đồng thời kêu gọi những thân nhân của bà Quang cùng hợp ý cầu nguyện với Cha Diệp.

Sáng hôm sau như lời Bác sĩ dặn, Ông Quang cùng con rể đến bệnh viện Saigon để nhận xác, thì Bác sĨ điều trị cho hay bệnh tình bà ta có hy vọng được cứu sống nội trong 3 ngày sẽ biết rõ. Quả thật những ngày sau đó bệnh tình bà ta ngày càng thuyên giảm cho đến khi xuất viện thì gia đình chúng tôi đã lên đường qua Mỹ từ hôm 7/1/92.

Sau một thời gian tôi đã gởi thư hỏi thăm con cháu ở quê nhà thì được biết bà Quang đã khoẻ mạnh bình thường, do đó tôi khẳng định: Nếu không có phép lạ của Cha Phanxico Trương Bửu Diệp, thì bà Quang không thể nào thoát khỏi tử thần được vì bệnh tình quá ngặt nghèo 99,9 0/0 chết thôi, vì cũng tại khóm 2 nầy cách đây 2 năm về trước, đã có một nạn nhân tử vong vì bệnh nầy, mặc dầu đã được đưa đi điều trị tại bệnh viện Saigon một tuần lễ mà cũng không thể nào cứu sống được. Hôm nay, mặc dù đã trên 3 năm qua, nhưng tôi vẫn còn ghi nhớ đầy đủ chi tiết phép lạ nhãn tiền mà Cha Phanxico Trương Bửu Diệp đã cứu sống bà Quang không những để làm chứng nhân hầu vinh danh Chuá nơi trần thế mà còn khuyến khích mọi người hãy thành khẩn chạy đến khấn xin với Cha Phanxico Trương Bửu Diệp khi gặp tai ương khốn khó chắc chắn sẽ được toại nguyện.

Người tường thuật và cũng là nhân chứng,

Nguyển văn Châu

XXXX Longford Dr
San Jose,CA 95132,