Thơ Tâm Sự với
Cha Phanxicô TRƯƠNG BỬU DIỆP

Nơi Tắc Sậy,vào một chiều im vắng,
Những hàng cây cầu nguyện với trăng sao
Bên mộ ngài, hồn con loạn xiết bao,
Ðôi giòng lụy, trút mãi niềm câm lặng.

Con quỳ đấy, nhưng tâm hồn sao vắng lạnh
Như oan hồn đau khổ quấn bên Cha
Con quỳ đấy, bao nỗi buồn thiết tha,
Của cuộc đời gian truân đầy nghịch cảnh !

Cha Diệp ơi ! Trút lên Cha bao nỗi niểm u uẩn,
Vương vấn mãi trọn cuộc đời con đi
Con làm gì, khi giòng lệ vẫn hoen mi
Khóc với Cha bao cơn bệnh hồn xác.

Hướng về Cha, bao linh hồn tan nát
Giữa cuộc đời Buồn gấp vạn lần Vui
Cha Diệp ơi ! Hồn cảm mến khôn nguôi
Cha thương xót đoàn chiên đang tản mác...

Cha Diệp ơi ! Dù còn đời hay mất,
Giữa cơn lốc dập vùi của thương đau
Giữa cơn mê trần tục vẽ muôn màu
Ðang lôi cuốn vạn người vào hư ảo !...

Cha Diệp ơi ! Hướng về Cha, bao người đang thiểu não
Lê gót mòn vạn nẻo khắp Năm Châu
Tìm Hạnh Phúc Thiên Ðường ở nơi đâu ?
Cha thương xót, giữ gìn họ luôn mãi nhé !

Ca ngợi Cha, con dùng THƠ tráng lệ,
Tráng lên men đau khổ của cuộc đời
Dùng VĂN XUÔI chấm, phá, nắn từng lời
Ðể mọi người biết Cha mà ..khấn vái !

Ca tụng Cha, con vụng về Viết NHẠC,
Những khúc ca trầm bổng thay lời cầu,
Cả PHIM ẢNH con không nề hợp tấu
Miễn là Cha được danh khắp Năm Châu.

Vinh danh Cha để Thánh Thần soi sáng
Ðấng Cầm Quyền Giáo Hội ở trần gian
Mau nghiên cứu hồ sơ khắp nẻo đàng
Cho DÂN VIỆT có thêm ..MỘT VÌ THÁNH !

John Mary Võ Hữu Hạnh.
CALIFORNIA, U.S.A.
12-3-1998