Vượt "Ngục" Lần Thứ Ba

Con muốn nói, nhà xứ Hữu Bằng là một đề lao cho những đứa trẻ nào muốn đến tu tại đây. Ở đây chỉ có tội lỗi, và hình phạt. Mà hình phạt thì hầu như chỉ để dành riêng cho những đứa trẻ nào không thích đua đòi phạm tội.

Cho nên con lại muốn gọi nó là một đề lao cưỡng bách. Theo lời yêu cầu của con, mẹ nán ở lại nhà xứ Hữu Bằng ít ngày để xem tình hình có thật như con nói không. Sau ba ngày quan sát kỹ lưỡng, con mới nghe mẹ than thở với cha J. Nhã một câu. Ðó là một câu rất thông thường, nhưng mẹ con đã ngụ một ý nghĩa rất xâu xa:

- Thưa cha, con nhận thấy chưa đầy năm năm, mà nhà xứ của cha đã thay đổi rất nhiều...

Quả thật, về hình thức nó cũng có thay đổi nhiều lắm. Nhưng mẹ không có ý nói nguyên về hình thức, mà còn gồm cả đến tâm tính con người của cha Y Nhã nữa.

Hôm mẹ ra về, con cũng tiễn mẹ ra đến bến đò. Và lúc ấy mẹ con mới tỏ lời than phiền, vì thật ra mẹ cũng không ngờ rằng: đến thế!...

Trên quãng đường vắng ấy, con khóc nức nở, xin mẹ cho con theo về. Mẹ thấy con khóc, mẹ cũng cảm tâm chia sẻ nỗi lòng cùng con. Mẹ vừa lau mắt con rồi lại thổn thức lau mắt mẹ... Hai mẹ con vừa chậm chạp bước đi, vừa tâm sự nỗi buồn. Sau mẹ áp đầu con vào ngực mẹ, và ôn tồn mẹ nói:

- Nhưng con cũng có thể hiểu được lòng mẹ một tí chứ? Con có biết nỗi khổ ở gia đình do thày con gây nên không? Nếu con đã biết, thì mẹ xin con chia sẻ cùng mẹ một đôi phần. Mẹ xin con hẳng chịu khó gắng ở tạm đây được ngày nào hay ngày ấy, rồi mẹ sẽ liệu cách tìm cho con một chỗ tu khác. Con hãy vui lòng chịu đựng và dâng cho Chúa hết mọi nỗi khó khăn con sẽ gặp phải trong nhà xứ này. Còn mẹ, mẹ sẽ cầu xin Chúa và Ðức Mẹ gìn giữ con khỏi sa vào những dịp nguy hiểm, mà mẹ đã thấy có rất nhiều ở nơi này. Nguy hiểm, nhưng con cứ vững tâm tin cậy vào Chúa và Ðức Mẹ, thì không hề gì hết. Ðàng khác, con cũng nên hiểu rằng, đưa con đi, rồi lại dắt con về, người đời họ sẽ bàn tán thế nọ với thế kia. Mà như thế là bắt buộc mẹ phải nói những cái không hay mà mẹ đã thấy có nơi cha Nhã. Mà con thì con đã hiểu rằng: Chúng ta cần phải giữ tiếng tốt cho địa vị của một thày cả. Cho nên mẹ xin con hãy nán ở lại đây, chịu cay cực ít lâu nữa. Về nhà rồi mẹ sẽ liệu cách khác cho con.

Nói rồi, mẹ đặt một cái hôn trên trán con, xin con quay trở lại nhà xứ. Rồi mẹ mau bước tiến về phía ga. Con thổn thức đứng nhìn mẹ sang đò, và mãi cho đến lúc thấy bóng mẹ khuất trong đám rừng Nội, con mới chịu lui bước trở về nhà xứ. Lòng chua xót như bị xé đôi! Ngày hôm ấy, con nhớ mẹ liên miên, và chỉ muốn trốn theo mẹ về. Song nhớ lời mẹ khuyên con lại cam tâm ở lại.

 

  Trang Trước    Trang Tiếp